“Hoán Vân, ngươi đi truyền Hoàng quý phi đến đây.” Thái hậu trầm giọng, trong lòng đã có chủ ý.

“Dạ.” Bạc ma ma cúi người lĩnh mệnh, sau đó rời đi, tiến thẳng đến Y Lan Cung.

Hầu hạ Thái hậu đã nhiều năm, bà ta hiểu rõ tâm tư của chủ nhân. Xem ra lần này, Thái hậu thực sự đã động sát tâm đối với Thần vương phi.

Thần vương hạ triều, xử lý xong vài chuyện trong triều, liền vội vàng trở về phủ. Hắn vẫn như thường lệ, ghé qua thăm Tần Dĩnh Nguyệt một lát, rồi mới quay về Chiêu Hiền Viện. Hắn hỏi Vân Thường xem Bạc Hinh Lan đã ra ngoài hay chưa, có về phủ rồi hay không. Khi biết nàng đã hồi phủ, hắn liền sai Vân Thường đi truyền nàng đến gặp.

Từ lúc rời cung Vị Ương về, Bạc Hinh Lan vẫn luôn chờ đợi lệnh triệu của Thần vương. Nghe nói hắn đã về phủ nhưng lại đi thẳng đến viện của Tần Dĩnh Nguyệt, trong lòng nàng bất giác có chút bất an, không chắc liệu Thần vương có triệu kiến nàng hay không. Mãi đến khi thấy Vân Thường thản nhiên bước vào viện, nàng mới nhẹ nhõm đôi phần.