Những lời này hắn cố ý nói cho lão tam nghe, lão tam nhất định sẽ xấu hổ và phẫn nộ, cho rằng đó là sự thật. Về phía Tần Dĩnh Nguyệt, nàng cũng chẳng cần tốn nhiều công sức, vẫn có thể dễ dàng trừ bỏ Dung Uyển Tịch. Dù sao thì lão tam là người rất coi trọng thể diện, làm sao có thể biết rõ chính phi của mình đã cắm sừng mà vẫn còn giữ nàng lại? Với tính khí của hắn, phần lớn sẽ khiến Dung Uyển Tịch âm thầm chết ở biên cương, hoặc là trên đường trở về từ biên cương. Lão tam dù có đối xử tốt với Dung Uyển Tịch đến đâu cũng chỉ là bề ngoài mà thôi, hắn chẳng thể nào vì nàng mà vứt bỏ danh dự của chính mình. Thế nên, một khi lời này được nói ra, chẳng khác nào hại chết Dung Uyển Tịch... Dung vương vuốt cằm, trầm tư suy nghĩ, bỗng cảm thấy có chút do dự. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương