Dung Uyển Tịch không trả lời câu hỏi của Sơ Hạ ngay, mà trầm tư suy nghĩ một lúc. Thực ra vừa rồi nàng đã mơ hồ nảy ra một ý tưởng, nhưng vì bọn họ vào quấy rầy, suy nghĩ ấy liền bị ngắt quãng. Giờ nàng cần nhanh chóng bình tâm lại để suy xét kỹ càng. Muốn phân biệt kẻ giả mạo với những gia nhân trong phủ, thực ra cũng không nhất thiết phải dựa vào diện mạo hay những chi tiết trong hành vi. Nếu tất cả người trong phủ đều có một dấu hiệu đặc trưng nào đó mà kẻ đó không có, chẳng phải có thể nhận ra ngay hay sao? Nhưng dấu hiệu này không thể là thẻ bài đeo bên hông, vì nếu là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thì kẻ địch chắc chắn đã chuẩn bị trước, vẫn sẽ không thể phân biệt được. Vậy nên, chỉ có một dấu hiệu bí mật, mà người trong phủ đều biết nhưng không dễ thấy, mới thực sự hữu dụng… “Sơ Hạ, lát nữa ngươi đi tìm Tùy tướng quân, bảo huynh ấy đến gặp ta. Dung Uyển Tịch dặn dò. “Tiểu thư đã nghĩ ra cách rồi sao? Sơ Hạ hỏi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương