“Chuyện tướng quân trúng độc chỉ có vài người biết. Vì thế, từ trước đến nay, việc hầu hạ tướng quân luôn do nha hoàn thân cận Mạt Lị đảm trách. Còn về phần bữa sáng của tướng quân, vẫn luôn do phòng bếp làm như thường lệ.

Phủ chúng ta ít chủ nhân, mà phòng bếp trong phủ tướng quân và phòng bếp trong quân doanh vốn tách biệt. Nô tài trong bếp cũng không nhiều, chỉ có bà đầu bếp Hoàng cùng ba người phụ nữ phụ bếp, ngoài ra còn có một tiểu tử tên Lý Kỳ chuyên bổ củi và vận chuyển thực phẩm. Ngoài họ ra, không còn ai khác.

Tùy phó tướng nói xong với vẻ mặt đầy thắc mắc, rồi chợt phản ứng lại, vội vàng hỏi: “Thần y đang nói… có người đã động tay vào bữa sáng của tướng quân sao?

Quân Tử Dạ gật đầu: “Với thời gian này, nếu không phải trong bữa sáng có vấn đề, thì không còn khả năng nào khác. Vừa rồi ta bắt mạch cho Linh Vương, phát hiện mạch tượng vô cùng hỗn loạn. Đây là do độc tính của kịch độc va chạm với dược lực của Hồng Liên, hiện tại hai bên vẫn đang xung đột nhau. Nếu hắn đã trúng độc từ sớm, lẽ ra lúc này mạch tượng đã ổn định. Vậy nên, bữa sáng chắc chắn có vấn đề.

Thực ra, lời Quân Tử Dạ nói vẫn còn là nói nhẹ đi. Linh Vương đã trúng độc sâu đến ba phần, thậm chí còn có triệu chứng ho ra máu. Nhưng nhờ dược tính cực mạnh của Hồng Liên, chỉ nhìn vào triệu chứng còn lại thì rất khó xác định cụ thể loại độc hắn trúng phải.