Vừa nghe thấy tiếng gọi của Dung Uyển Tịch, Quân Tử Dạ không nhịn được kêu lên một tiếng: “Ai u...” Trong lòng thầm nghĩ, đúng là không may bị mình đoán trúng rồi.

Nghe phản ứng này của Quân Tử Dạ, con Tử Vân Mãng vốn đang nằm dài dưới đất một cách chán chường bỗng chốc ngẩng đầu lên, hoàn toàn không thể tin được người trước mặt chính là chủ nhân của nó.

Có lẽ cũng nhận ra sự ngạc nhiên của “Mãng Huynh”, Quân Tử Dạ lập tức làm như không có chuyện gì xảy ra, thẳng thừng bước vào sân.

“Uyển Tịch... nàng gọi hắn tới làm gì? Ta không thể ở một mình với nàng một lát sao?” Linh Vương yếu ớt cất lời.

Những người có võ công cao cường thường có thính giác nhạy bén hơn người thường. Ngay khi đến cửa, Quân Tử Dạ đã nghe được lời của Linh Vương. Trong chớp mắt, hắn tiến cũng không được, mà lùi cũng không xong.