“Ta nói ngươi cau mày làm gì vậy? Trời đẹp thế này, đáng lẽ phải vui vẻ mới đúng! Ngươi ấy, lo chuyện không đâu, tiểu thư nhà ngươi giờ này chắc chắn đã bình an đến biên ải rồi, chưa biết chừng còn cứu được người nữa kìa. Chúng ta cứ thong dong mà đi, nhiều lắm hai ba ngày nữa là đến nơi.” Tĩnh Vương cười nói.

“Ai thong dong với ngươi chứ? Nơi chúng ta đang ở đây, dù có giục ngựa không ngừng cũng phải mất ít nhất bảy tám ngày, ngươi nói ba ngày là đến, chẳng lẽ nghĩ bọn ta không biết đường sao?” Sơ Hạ bực bội nói.

“Đều như nhau cả thôi... sớm muộn gì cũng đến mà.” Tĩnh Vương than thở. “Ta theo các ngươi đi ngày đêm thế này, thân thể chịu không nổi đâu. Nếu cứ tiếp tục thế này, ta thật sự sợ mình sẽ bị mệt chết mất!”

Thấy Sơ Hạ mặt mày ủ dột, Tĩnh Vương cứ tưởng nàng lo lắng cho tiểu thư nhà mình nên không ngừng huyên thuyên để trấn an. Hắn nào biết nỗi lo lắng thực sự trong lòng Sơ Hạ là gì?

Tiếng hắn càng vang lên, Sơ Hạ càng thấy lòng rối bời, chỉ có thể thúc ngựa chạy nhanh hơn, tránh phải nghe hắn lải nhải thêm.