Nghe tin Tần Dĩnh Nguyệt bị hủy dung, Dung Vương ngẩn người một thoáng, có lẽ là do quá bất ngờ. Nhưng ngay sau đó, hắn ngả lưng vào ghế, ánh mắt thấu tỏ nhìn Thần vương, cười nhạt: “Lão Tam, nếu ngươi muốn giữ Tần Dĩnh Nguyệt lại bên mình thì cũng không cần dùng cách này đâu. Ngươi ra tay tàn nhẫn thật đấy. Thần vương cười khổ: “Chuyện này không phải do ta làm. Hắn chẳng có tâm trạng dây dưa với Dung Vương, cũng không tin Dung Vương thực sự nghĩ là hắn gây ra chuyện này. Hắn tiếp tục nói: “Đại ca, bây giờ chuyện đã thành ra thế này, huynh có nên đón đại tẩu về không? Dù sao cũng vì huynh đuổi đại tẩu ra ngoài, nàng ấy mới gặp phải tai họa này. Nếu huynh cứ bỏ mặc không quan tâm, e rằng khó tránh khỏi việc bị người đời chỉ trỏ sau lưng. Dung Vương nhìn Thần vương, sắc mặt trầm xuống. Hắn biết lão Tam cho dù không muốn giữ Tần Dĩnh Nguyệt bên cạnh cũng không đến mức ra tay hủy dung nàng ta. Dù gì, hắn vẫn hiểu được phần nào tính tình của lão Tam, bề ngoài có vẻ phóng túng bất kham, nhưng thực chất lại rất trọng tình trọng nghĩa. Mặc kệ là ai đã ra tay với Tần Dĩnh Nguyệt, với hắn mà nói, chuyện này lại là một điều có lợi. Sau này, rất nhiều kế hoạch có thể thực hiện thuận lợi hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương