Lúc này, gương mặt tĩnh lặng không gợn sóng của nàng khiến hắn nhớ đến hình ảnh nàng năm xưa trong Thái Học Viện, nghiêm túc lắng nghe tiên sinh giảng bài. Nhưng bây giờ, khuôn mặt nàng tái nhợt, chân mày nhíu chặt, ngay cả ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên cũng chẳng thể làm nàng bớt tiều tụy. Nàng không còn mang dáng vẻ linh động tràn đầy sức sống của thuở trước. Nàng từng nói rằng, nàng không chấp nhận số phận. Nàng không tin vì mình là con vợ lẽ thì sẽ kém hơn Tần Dĩnh Huyên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương