Sau núi Tử Vân, dưới ánh trăng tròn, một hồ nước lạnh lẽo quanh năm, dù là giữa ngày hè vẫn phả ra hơi lạnh bức người. Thế nhưng, tại nơi trung tâm hồ, khoảng chừng rộng bằng hai cánh tay, lại tỏa ra một vầng sáng phớt hồng, dịu dàng tựa như ánh chiều tà. Trong sắc trăng mờ ảo, cảnh tượng ấy chẳng khác nào mặt biển thần tiên, tựa hồ sắp có một vầng hồng nhật vươn lên xua tan bóng đêm.
Dung Uyển Tịch mang theo Mãng huynh ngồi bên hồ băng, lặng lẽ quan sát cảnh tượng giữa hồ, liền biết rằng tối nay chắc chắn sẽ có hồng liên xuất hiện. Hơn nữa, khi sắc hồng phớt giữa hồ càng lúc càng đậm, nàng càng khẳng định rằng thời khắc hồng liên khai nở sắp tới gần.
Lúc này, Dung Uyển Tịch chỉ yên lặng ngồi bên hồ, trong mắt lẫn trong lòng chẳng dậy nổi chút gợn sóng nào. Khi đã biết chắc hồng liên sẽ xuất hiện, nàng liền bình tâm trở lại. Dù gì đi nữa, đây cũng chỉ là một loại dược liệu mà thôi, chẳng khác gì những vị thuốc bày bán trong tiệm dược trên phố. Còn về truyền thuyết rằng nơi nhân gian chỉ có một đóa, mỗi năm chỉ thấy được một lần, nàng lại chẳng hề để tâm.
Chỉ chốc lát sau, trung tâm hồ băng đã hoàn toàn bị ánh sáng đỏ bao phủ, bên trong quầng sáng, thấp thoáng lộ ra hình dáng một đóa hoa.
Chưa đợi Dung Uyển Tịch gọi, Tử Vân Mãng đã vọt lên, tựa như tia chớp màu tím lao thẳng vào giữa hồ. Thân hình cuộn lại một vòng, rồi lại nhanh như chớp lướt về phía nàng.