Dẫu cho không còn tình cảm năm xưa, nàng cũng chỉ là một thị thiếp bị đại ca trục xuất khỏi phủ, nếu muốn hắn đưa bạc để rời khỏi kinh thành, hắn cũng sẽ không đáp ứng. Bởi lẽ chuyện trong phủ người khác, hắn không thể can dự. Huống hồ, hiện nay tình cảm cũ vẫn còn, sao hắn có thể để nàng một mình rời thành, cô đơn không nơi nương tựa?
Kinh thành này không phải không có chỗ để nàng dung thân.
Đại ca giữ nàng lại, ắt hẳn vẫn còn chỗ cần dùng. Chỉ là khoảng thời gian này, đại ca quá yên tĩnh, e rằng đang cố ý cho hắn thời gian. Nếu không để hắn lại một lần nữa sa vào lưới tình, những việc tiếp theo cũng khó mà tiến hành.
Hắn vốn biết rõ đây là cái bẫy đại ca giăng ra, nhưng chung quy vẫn không đành lòng, cứ thế mà sa vào. Lúc này chỉ có thể cẩn thận hơn, đi từng bước tính từng bước, hết sức đề phòng những nước đi của đại ca.
Phủ thừa tướng, nàng tuyệt đối không thể quay về. Dẫu cho hắn có thể thuyết phục được lão hồ ly Tần Vũ, nhưng chính nàng, cũng tuyệt đối không chịu trở về. Với tính tình cứng cỏi của nàng, nếu ép quá, có khi nàng sẽ thà một mình không xu dính túi mà rời đi cũng không chừng.