Tần Vũ không hề nhắc đến chuyện muốn đón Tần Dĩnh Nguyệt về, mà vừa vào phòng liền xối xả trách mắng nàng: “Đang yên đang lành, sao lại bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa? Nếu không phải ngươi làm chuyện gì quá đáng, Dung vương điện hạ sao lại làm ra chuyện mất mặt đến thế? Ngươi đúng là đứa con bất hiếu! Uổng công ta đã cho ngươi cơ hội đến Thái học viện học hành, rốt cuộc bao nhiêu thi thư lễ nghi ngươi học đều đổ sông đổ biển hết rồi sao? “Ta không trông mong đứa con bất hiếu như ngươi làm rạng danh nhà họ Tần, nhưng ít nhất cũng đừng làm mất mặt gia tộc! Tính toán kỹ càng thế nào cũng không ngăn được một chuyện đáng xấu hổ thế này xảy ra! Nhà họ Tần chúng ta từ đời tổ tiên đến nay chưa từng có ai bị nhà chồng đuổi đi, thế mà ngươi vừa gả ra ngoài đã khiến cả gia môn bị sỉ nhục! Sau này ta còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên đây? Tần Vũ chỉ tay vào mặt Tần Dĩnh Nguyệt, vẻ mặt đầy giận dữ: “Sớm biết ngươi sẽ làm ô danh nhà họ Tần đến mức này, năm đó ta đã không nên sinh ra ngươi! Đáng lẽ ra ta nên bóp chết ngươi từ trong nôi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương