Không ai muốn làm mọi chuyện quá rõ ràng, vì vậy sau khi Huệ Chiêu nghi đưa ra yêu cầu và Dung Uyển Tịch đồng ý, bà liền tự nhiên chuyển chủ đề sang chuyện khác. Hai bên trò chuyện thêm một lát rất thân thiết rồi Dung Uyển Tịch và Thần Vương cáo từ rời đi.

Thật là trùng hợp… Vừa bước ra khỏi cửa cung Dục Tú, họ liền chạm mặt Linh Vương.

“Nhị ca!” Thần Vương hào hứng bước tới, dang tay ôm lấy Linh Vương một cách thân thiết.

“Thật trùng hợp, tam đệ cũng ở đây!” Linh Vương cười đáp, nhưng vẻ mặt lại chẳng mấy vui vẻ, nụ cười gượng gạo rõ ràng.

“Điện hạ.” Dung Uyển Tịch hành lễ theo đúng quy củ.