“Đều là do Vương phi cản đường phu nhân! Nếu không có Vương phi, chỉ cần phu nhân sinh được con, Thái hậu nhất định sẽ nâng đỡ phu nhân lên làm Vương phi!” Đông Tuyết nói, trong lòng đã sớm bất bình thay chủ tử. Bạc mỹ nhân thở dài, đôi mày vốn đang cau chặt lại càng nhíu sâu hơn... “Không sao cả...” Bạc Hinh Lan trấn an, “Chúng ta phải kiên nhẫn, tương lai còn dài... Nghe nói bệ hạ đã triệu hồi Linh Vương về kinh, đoán chừng một hai ngày nữa sẽ đến. Nếu không, đến kỳ tuyển tú nữ vào ngày rằm tháng chín, chẳng phải sẽ lỡ mất sao? Chỉ cần Linh Vương hồi kinh, chúng ta sẽ có cơ hội hành động...” “Đúng vậy...” Đông Tuyết thì thầm, “Nếu Vương phi có điều gì thất đức, điện hạ nổi giận, có lẽ sẽ phế bỏ Vương phi.” Bạc Hinh Lan lắc đầu: “Chuyện không nghiêm trọng đến thế, thậm chí điện hạ cũng sẽ không làm lớn chuyện. Nhưng trong lòng hắn, chắc chắn sẽ có khúc mắc với Dung Uyển Tịch. Tiếp theo, tất cả còn phụ thuộc vào ta... liệu có thể tranh thủ cơ hội hay không...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương