“Sai rồi, bản vương không phải là người trọng nghĩa khí, mà là bởi vì sớm muộn gì, chức vị quản lý Tam Hoài Diêm Đạo này cũng sẽ rơi vào tay Thái đại nhân. Nếu Thái tử nhân cơ hội này hại Thái đại nhân, khiến phụ hoàng nổi giận với ông ấy, thì sau này khi Khúc Phúc Thành xảy ra chuyện, người mà phụ hoàng nghĩ tới có lẽ không còn là Thái đại nhân mà có thể là phủ doãn Hoài Dương hay Hồ Châu, thậm chí có khi còn bổ nhiệm một vị quan từ kinh thành xuống. Khi đó, chẳng phải bản vương chỉ đang làm áo cưới cho người khác hay sao?” Dung Uyển Tịch bật cười: “Còn phải xem phụ hoàng chọn ai nữa. Nếu là Lưu đại nhân của Hồ Châu thì sao? Đó chẳng phải là nhạc phụ của điện hạ sao? Có thể xem là người trong nhà rồi, đâu phải là người ngoài?” Thần Vương bật cười, vỗ nhẹ lên đầu nàng: “Lại sai nữa! Trong lòng bản vương, nhạc phụ thật sự là đương triều Tể tướng Tần Vũ; còn nhạc phụ trên thực tế chính là Đại tướng quân Hộ quốc Dung Khanh. Còn Lưu đại nhân kia? Ông ta chỉ là người đã đưa một nữ tử thứ xuất vào phủ bản vương làm thiếp, chẳng khác gì việc tùy tiện tặng một nha hoàn mà thôi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương