“Vào đi.” “Ôi chao, tiểu thư cuối cùng cũng dậy rồi!” Sơ Hạ cười nói. “Thái đại nhân đã sai người đến truyền lời. Nô tỳ thấy không phải chuyện gì gấp gáp nên không dám làm phiền tiểu thư và điện hạ.” “Thái đại nhân nói gì?” “Thái đại nhân nói, năm tên đạo tặc đó đã bị giết chết ở ngoại ô phía Tây. Đồng bọn của chúng sớm đã biến mất không dấu vết. Thực sự không thể truy bắt được ai nữa, cũng không thể điều tra ra điều gì, nên đành đưa xác của bọn chúng đến pháp trường ở chợ, phơi thây ba ngày để răn đe kẻ khác.” Dung Uyển Tịch liếc nhìn Thần Vương vẫn còn lười biếng nằm trên giường, chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương