Dung Uyển Tịch chỉ mỉm cười nhạt, nhẹ nhàng đáp: “Thiếp đối với những người không lọt vào mắt mình thì trí nhớ vốn không tốt. Có lẽ ba năm trước thiếp thực sự đã gặp điện hạ, mà điện hạ cũng có ấn tượng sâu sắc về thiếp. Nhưng trong lòng thiếp, mọi chuyện qua đi thì liền quên mất.”

“Phụt... ha ha... Uyển Tịch à, miệng lưỡi nàng thật khiến người ta thích thú!” Thần Vương cười, tiện tay nhéo má nàng một cái, vô cùng tự nhiên.

Thái tử ép sát như vậy, Thần Vương cũng chẳng cần phải nể mặt. Chuyện này vốn là có qua có lại mà thôi. Xem ra hôm nay nàng cũng không định nhún nhường, lời lẽ sắc bén vô cùng.

Dung Uyển Tịch vẫn giữ nụ cười thanh tao: “Thiếp chỉ là nói thật thôi.”

Thái tử bị nàng nói vậy, cũng không tiện làm căng thêm, ngoài cách cười xoà cho qua và tỏ ra rộng lượng, không còn cách nào khác. Nếu tiếp tục, e rằng suốt cả buổi tối này sẽ phải tranh luận với nàng, như vậy thật quá mất mặt.