“Được, tiểu thư mau đi đi, nhớ gọi người đến xem thử, đừng để sưng lên.” Dung Uyển Tịch dặn dò. “Vâng.” Thái tiểu thư khẽ đáp, hành lễ rồi rời đi về phía viện của mình. Vì vừa từ yến tiệc về, Thái tiểu thư không có nha hoàn đi theo. Bóng lưng đơn độc của nàng, cùng với những tiếng thút thít khe khẽ, khiến người ta không khỏi xót xa. Dung Uyển Tịch nghĩ, việc hôm nay Thái tiểu thư bị từ chối trước mặt bao người tại bữa tiệc trưa quả thật là điều khó mà chấp nhận đối với một tiểu thư khuê các. Với dung mạo, gia thế và tính tình như Thái Diệu Dung, chắc hẳn từ nhỏ đến lớn nàng chỉ toàn nhận được lời khen ngợi. Kẻ muốn cầu thân với nàng chắc chắn nhiều không kể xiết. Ấy vậy mà hôm nay, nàng lại bị Linh Vương từ chối ngay trước mặt bao người. Có thể giữ được sự đoan trang thế này đã là rất đáng khâm phục. Chỉ là sau đó trở về khóc với mẫu thân một chút, cũng là điều dễ hiểu, không thể xem là yếu đuối được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương