Chẳng phải Thần Vương cố tình khiến nàng khó chịu hay sao? Nếu không, chỉ cần nói rằng bây giờ không tiện, đợi khi khác thuận lợi hơn rồi tìm Thần Vương trò chuyện cũng được mà.

Việc Thần Vương cố ý gây khó dễ như vậy, lẽ ra nàng nên ghi nhớ, sau này cũng tìm cách khiến hắn bối rối một phen cho công bằng. Nhưng nghĩ kỹ lại, loại tranh đấu này thực ra chẳng có ý nghĩa gì, thậm chí còn có chút trẻ con. Hơn nữa, nếu không khéo, còn có thể biến thành trò chọc ghẹo qua lại. Nghĩ tới đây, nàng quyết định bỏ qua.

Dù gì thì Thần Vương cũng không tính toán quá mức khi nàng mắc lỗi, cũng không thường xuyên gây phiền phức cho nàng. Nàng cũng nên rộng lượng một chút, để hắn tự mình vui vẻ là được rồi.

Hắn có cách khiến nàng khó xử, thì nàng cũng có chiêu ứng phó riêng, không thể để hắn chiếm thế thượng phong được.

Vừa trở về phòng, Dung Uyển Tịch nói: