Trong lòng thì thiên vị con trai mình, bảo vệ ngôi vị trang chủ, giấu kín những tuyệt kỹ kiếm pháp, chỉ truyền lại cho con trai mình, thế nhưng bề ngoài lại luôn tỏ ra là một sư phụ công bằng, một người cha từ bi, một bậc thánh nhân vô tư. Người không thấy mệt sao?

Giờ đây sự thật đã bày ra trước mắt, người vẫn còn giả vờ thương xót con ư? Sư phụ, con là đồ đệ do chính tay người dạy dỗ, người vẫn còn cho rằng con là kẻ ngu ngốc sao? Nếu đến giờ này mà người vẫn xem con như một đứa trẻ dễ bị lừa, e rằng người đã quá già rồi.

Sở Vạn Lý tiếp tục bước đi chầm chậm một lát, cũng cảm thấy rằng tiếp tục nói lời xin lỗi chẳng có ý nghĩa gì nữa. Ông cười nhạt nói:

“Thôi vậy. Kỳ nhi, huynh đệ như tay chân, nữ nhân như y phục. Vi sư biết con là đứa trẻ hiểu chuyện, con sẽ sớm nhận ra điều gì quan trọng hơn. Không như Thiên Nhi... Haizz, đứa nhỏ này thật khiến ta giận chết mất! Trong số các huynh đệ, vi sư vốn nghĩ rằng Bộ Nhi là kẻ kém cỏi nhất, nào ngờ... lại là nó!

Ông thở dài rồi cười nói tiếp: