Dung Uyển Tịch và Tiêu Hà bàn luận vô cùng hào hứng, còn Thần Vương thì lại im lặng, bộ dạng như thể sắp bị đưa lên pháp trường.

“Trần huynh, có chuyện gì không vui à? Chẳng lẽ tối qua ngủ ở Thanh Vân Sơn Trang không quen?” Tiêu Hà vẫn rất để tâm đến ân nhân của mình.

“Không, tốt lắm, tốt đến không thể tốt hơn...” Thần Vương đáp, rõ ràng là lời nói cho có lệ.

Dung Uyển Tịch nhìn ra sự miễn cưỡng của Thần Vương, nàng biết hắn chắc chắn không muốn bái Dương Cảnh Thiên làm sư phụ.

Thực ra, nàng cũng từng cân nhắc về việc này. Dù gì thân phận của bọn họ không thể thực sự tùy tiện như công tử hay thiếu phu nhân của nhà giàu có, muốn làm gì thì làm. Nhưng Dương Cảnh Thiên không phải hạng người mưu lợi từ triều đình, vì vậy, dù có bái ông ấy làm thầy thì cũng chỉ có lợi mà không có hại.