Dung Uyển Tịch biết Thần Vương không muốn phí thời gian với Lý Kỳ Vân, nhưng gã này lại là kẻ khó đối phó, nếu xử lý không khéo có thể khiến hắn nảy sinh lòng ghen ghét nhỏ nhen. Vì thế, nàng liền nũng nịu khoác tay Thần Vương, làm bộ giận dỗi nói: “Thiếu gia, chàng đã hứa tối nay sẽ về phòng với thiếp mà, chàng quên rồi sao?” Thần Vương lập tức hiểu ý nàng, giả bộ khó xử, liếc nhìn Lý Kỳ Vân rồi lại nhìn Dung Uyển Tịch: “À... nương tử à, chuyện này...” “Hừ!” Dung Uyển Tịch hờn dỗi hất tay hắn ra, bĩu môi nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương