“Phụt...” Dung Uyển Tịch bật cười. Sao lại có người quan tâm người khác theo kiểu này chứ?

“Này, tiểu nha đầu, cười gì vậy?” Dương Cảnh Thiên nói, rồi nhìn Dung Uyển Tịch từ đầu đến chân, chợt hiểu ra: “À... hóa ra là một cô nương. Ngươi là nương tử của Tiểu Trần?”

Dung Uyển Tịch gật đầu xác nhận.

“Haizz...” Dương Cảnh Thiên nhìn Thần Vương, rồi lại nhìn nàng với ánh mắt đầy thương cảm: “Thật đáng tiếc cho một cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc thế này...”

Nể mặt đây là một dịp quan trọng, hơn nữa Dương Cảnh Thiên cũng là nhân vật có tiếng trên giang hồ, Thần Vương đành nén giận không kéo râu lão lôi ra ngoài. Bằng không, hắn nhất định sẽ thách lão uống rượu ba ngày ba đêm cho đến khi phải quỳ xuống xin tha mới thôi.