“Ồ? Thật hay giả vậy? Tiêu sư huynh, sao trước giờ chưa từng nghe huynh nhắc đến chuyện này?” Hoa Thiếu Huy cười nhạo, không tin lời của Tiêu Hà. “Chẳng lẽ vì thấy ta nhiệt tình theo đuổi Triệu sư muội, huynh không muốn để mỹ nhân của Sùng Dương Kiếm Các rơi vào tay bọn ta, nên mới bịa chuyện hôn ước để lừa ta chứ gì?” “Chuyện như vậy sao có thể nói đùa?” Tiêu Hà nghiêm mặt nói. “Hoa Thiếu Huy, ta thấy ngươi là đệ tử danh môn chính phái nên không muốn làm to chuyện. Nhưng ngươi lại hết lần này đến lần khác quấy rầy Triệu sư muội của ta. Hôm nay ta nói rõ hôn ước của chúng ta, nếu ngươi còn cố tình làm càn, vậy thì đừng trách ta trở mặt!” “Chà... Tiêu sư huynh, nếu huynh sớm nói ra, ta đã không làm thế rồi. Nhưng bây giờ huynh mới nói, không phải là cố tình để ta xấu mặt sao? Nhưng dù huynh có lừa ta hay không thì cũng chẳng sao. Nếu huynh thật lòng với Triệu sư muội, thì ta đây sẽ nhường một bước, không tranh với huynh nữa!” Nghe Hoa Thiếu Huy nói ra những lời vừa ngang ngược vừa khéo léo, Dung Uyển Tịch quay sang Thần Vương, cười nói: “Thấy chưa? Đây chính là kiểu công tử phong lưu trong giang hồ. Nếu huynh và hắn ngồi cùng nhau uống rượu, chắc chắn sẽ hợp nhau lắm đấy!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương