Lý Kỳ Vân vẫn tươi cười niềm nở: “Trần sư đệ, hôm nay gặp mặt thật đúng là hợp ý, đợi khi nào rảnh rỗi, huynh đệ chúng ta cùng uống rượu nhé...” “Được thôi.” Thần Vương mỉm cười khách sáo, nhưng trong giọng điệu đã có chút ý vị giang hồ đầy phong thái. Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, nụ cười nhiệt tình trên mặt Lý Kỳ Vân dần biến mất, khóe môi nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy toan tính. Hắn không cần phải quan sát kỹ, cũng chẳng cần dò xét lâu. Chỉ cần liếc nhìn thoáng qua là có thể khẳng định, người này chính là Thần Vương. Hai người trong bức họa – nữ tử tự xưng là Vương Uyển Tịch và nam tử tự xưng là Trần Phong – từ dung mạo đến khí chất đều quá mức xuất chúng. Lại còn đi cùng nhau như vậy, không thể sai được, chính là Thần Vương và Vương phi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương