Dung Uyển Tịch và Thần Vương cùng quay lại nhìn, chỉ thấy một nam tử mặc đệ tử bào màu trắng viền tím đang tiến lại gần. Chất vải là lụa mềm mại, đường viền tím là gấm dày, bộ y phục này rõ ràng tinh tế và sang trọng hơn nhiều so với bộ đệ tử bào xanh viền lụa bình thường mà họ đang mặc.

Nhớ lại lúc dưới chân núi Thanh Vân, đám đệ tử do Trương Bộ Vân dẫn đầu, hay những người canh giữ trước cổng chính, đều mặc y phục cùng màu nhưng chất liệu lại là vải thô, không hề xa hoa như bộ bào trước mắt.

Chỉ vì Trương Bộ Vân hôm đó không mặc đệ tử bào mà chỉ vận trang phục thường ngày nên Dung Uyển Tịch không chú ý đến sự khác biệt. Giờ gặp nam tử này, nàng mới nhận ra đây chính là đệ tử bào của Thanh Vân Kiếm Các. Có thể thấy, y phục của các đại đệ tử so với các tiểu đệ tử đúng là có sự khác biệt rõ ràng.

Quả nhiên là nơi đặt trụ sở của võ lâm minh chủ, khí thế từ y phục đã đủ áp đảo các môn phái khác mấy bậc rồi.

Tuy nhiên, Dung Uyển Tịch không hề cho rằng đệ tử Thanh Vân Sơn Trang cao quý hơn đệ tử Sùng Dương Kiếm Các. Vì ở Sùng Dương, người ta trọng phẩm hạnh, khí chất hơn là vẻ hào nhoáng bên ngoài. Còn vị đại đệ tử này, đến cả một lời chào hỏi cũng không có khi ngang nhiên đi qua hai người, chẳng khác gì coi thường bọn họ.