“Tránh ra đi! Ngươi theo ta làm gì? Lát nữa có khách đến, ngươi không lo mà đón tiếp sao?” Hoắc Tiểu Yến mất kiên nhẫn, liếc mắt ra sau như thể có thể quét bay người bám đuôi mình.

“Ta sợ muội một mình lên núi sẽ buồn, nên đi cùng muội thôi. Ta sẽ đưa muội vào sơn trang rồi quay lại ngay. Dù sao ta khinh công rất tốt, chỉ cần một thoáng là quay về được.” Trương Bộ Vân nói đầy hứng khởi.

Hoắc Tiểu Yến dở khóc dở cười, chỉ tay về phía trước: “Ta đâu có một mình? Mắt ngươi mù rồi à? Không phải còn có ba người bọn họ sao? Aiz, đừng làm phiền ta nữa! Có gì thì đợi đến buổi tiệc tối hẵng nói.”

Nghe đến “buổi tiệc tối”, ánh mắt Trương Bộ Vân lập tức sáng rực, bao nhiêu u sầu vì bị ghét bỏ đều tan biến. Hắn vui vẻ nói:

“Được, được! Tối nay ta sẽ tìm muội uống rượu, nhớ là phải giữ lời đấy!”