Thần Vương chợt nhận ra câu hỏi của mình có phần ngớ ngẩn, thấy Dung Uyển Tịch đang nhìn mình, hắn chưa kịp để nàng trả lời thì đã cười trêu chọc: “Quả nhiên, con người mỗi khi bị thương tật đều dễ trở nên đa sầu đa cảm! Uyển Tịch, nàng đừng so đo với ta, đừng coi là thật nhé!” “A... Ha ha, không, ta không coi là thật đâu.” Dung Uyển Tịch chỉ cười đáp. Thực ra, tiếp tục câu chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nếu nói thêm, chẳng qua nàng sẽ nhắc nhở hắn rằng giả thiết này thật buồn cười, hoàn toàn không thể xảy ra. Bây giờ, chính Thần Vương cũng tự nhận ra, vậy chẳng phải là tốt hơn sao? “Ê... đừng đi trước vậy chứ! Nàng phải đỡ ta chứ...” Thần Vương gọi với theo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương