Tướng quân Mali là người đầu tiên phá tan bầu không khí trầm mặc.“Thiếu tướng Bành, cậu nói ra những lời này tốt nhất có thể chịu trách nhiệm. Chiến đội Diệm Ưng bây giờ đang trong thời gian cấm bay, cũng khó tránh việc trong lòng họ vẫn luôn bất bình, cộng thêm cái chết của Vệ Thường Khuynh có quan hệ nhất định với Brien, thế nên họ vừa nghe Brien đến xâm phạm liền nổi giận, muốn đi báo thù thay cho Vệ Thường Khuynh.”Chuyện này cũng rất có thể.Một sĩ quan khác cũng gật đầu nói: “Tôi cảm thấy những điều Tướng quân Mali nói cũng có lý. Cái cô Tề Vân Diên đó không phải luôn miệng nói chồng cô ta có giao tình thân thiết với Vệ Thường Khuynh sao? Thế nên bọn người của chiến đội Diệm Ưng nghe theo cô ta cũng rất bình thường, chúng ta ai nấy đều biết lòng trung thành của đội viên Diệm Ưng với Vệ Thường Khuynh.”“Vậy sao? Muốn trả thù thay Vệ Thường Khuynh?” Bành Khố Các đột nhiên bật cười ha hả, sau đó nụ cười lại đột ngột thu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào họ, nói: “Dựa vào cái gì? Có phải các người đều đã quên, Vệ Thường Khuynh là một tên phản bội! Hắn ta đã phản bội Liên minh, cấu kết với Brien! Đây chẳng phải là kết quả do tòa án quân sự phán quyết sao? Nếu đã thế, họ thay Vệ Thường Khuynh trả thù gì chứ?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương