Bà ta nhìn sang Vệ Thường Khuynh, nói: “Dù sao con cũng là con trai của chị gái mẹ, cũng có chút quan hệ huyết thống với mẹ. Lúc đó khi nhìn thấy con ốm yếu, mẹ thật sự rất thương con, mẹ muốn xem con như con ruột của mình để nuôi nấng, không biết con có còn nhớ hay không, lúc con còn nhỏ mẹ cũng đã cố gắng hết sức để chăm sóc cho con, tăng cường thể chất cho con đến tốt nhất, thậm chí vì quá tận tâm với con mà khiến bản thân kiệt sức, có một ngày sẩy chân ngã từ trên lầu xuống, khiến đứa bé trong bụng mẹ...”Sảy mất.Ngày hôm đó, bà ta mới biết bản thân đã mang thai.Đó vốn là sinh mạng nhỏ mà bà ta vô cùng vô cùng mong đợi.Bà ta kết hôn với Vệ Kiêu đã mấy năm nhưng mãi vẫn chưa có thai, hai người đều đã đến bác sĩ kiểm tra, cả hai đều không có bệnh gì. Bà ta vốn muốn nhờ y học trợ giúp, nhưng Vệ Kiêu thực chất là một người tương đối bảo thủ, rất cổ hủ, ông ta kiên quyết muốn mang thai tự nhiên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương