Vệ Thường Khuynh cầm tạp dề, nhìn Tề Tiểu Tô với ánh mắt sáng rực: “Cô Tề, tôi làm trợ thủ cho cô được chứ?”Tên này, ai bảo anh có nhiều hoa đào thối cho lắm vào!“Được, được!”Tề Tiểu Tô thầm cười lăn lộn trong lòng.“Hay hai người đợi lát nữa lấy gói sủi cảo đông lạnh từ trong không gian ra mà nấu, ở đây có nhiều dấm rồi, ăn sủi cảo cũng không sợ thiếu dấm. Ngửi thử một cái mà xem, chua lòm lòm.” Hệ thống Tiểu Nhất cười ngất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương