Dáng vẻ khẩn trương của bà ta thật sự hơi kì lạ, nhưng dường như Mạt Na hoàn toàn không nghi ngờ gì cả, gật đầu nói: “Mẹ đừng gấp, con lập tức đi xem ngay, con tin chắc Bành Khố Các sẽ không dám làm gì ở chỗ Thủ trưởng ban chấp hành đâu.”

Nói rồi, cô ta vội vàng cầm túi xách đi ra ngoài.

Chỉ còn lại Tiêm Tiêm, Vương Đại Bảo và Thiệu Thông cùng quay ra nhìn nhau, Pello hơi liếc nhanh qua bọn họ, sau đó đi gọi nhân viên làm thêm giờ đến dọn dẹp thức ăn cùng các mảnh vỡ vương vãi trên đất.

Bà Vệ siết chặt hai tay thành nắm đấm, bà ta cúi đầu, càng nghĩ càng giận, đầu càng đau hơn, cơ thể bà ta hơi lảo đảo ngã về phía sau.

Vừa đúng lúc Vương Đại Bảo nhìn thấy, vội bước lên đỡ bà ta, cậu ta hoảng lên: “Dì Vệ!”