Lúc sáng tỉnh dậy cô còn nghĩ, tuy rằng tối qua ngủ rất ít, cũng không ngon giấc, nhưng tinh thần vẫn không tệ, ai mà biết được buổi sáng vào phòng ngủ bù một chút, thế mà ngủ đến tận hoàng hôn.

“Dậy rồi à?”

Cửa bị đẩy ra, Vệ Thường Khuynh bưng một cốc nước bước vào.

“Em cũng không biết vì sao mình lại ngủ sâu đến thế nữa.” Tề Tiểu Tô uống cạn cốc nước anh đưa cho.

Vệ Thường Khuynh nhìn cô, hơi lo lắng: “Anh vào nhìn em mấy lần, em ngủ rất sâu. Có chỗ nào không thoải mái không?”