“Chúng ta đang vui mừng đó chứ, Vệ Thiếu soái không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”“Vệ Thiếu soái, thật cảm ơn cậu quá, thân thể chúng tôi... sẽ thêm gánh nặng cho cậu và mợ Vệ mất.” Bố Tần Tốc cười khổ.Bây giờ hai người vẫn đang trong thời gian điều trị hồi phục chức năng, hai người, hai phần phí tổn, khoản lương trước kia của Tần Tốc ở trường đua ngựa đã sắp không gánh nổi, tối qua Quân Lương nói với họ, sau này chi phí điều trị của họ cho Thiếu soái và mợ Vệ lo liệu, khiến họ vừa mừng vừa lo.Vui mừng vì Thiếu soái bình an vô sự, Thiếu soái quay về rồi, Tần Tốc sẽ không cần phải khổ như thế nữa, lo vì họ cần tiêu rất nhiều rất nhiều tiền, bây giờ Thiếu soái đến thân phận còn không có, Thiếu soái lo được không?Hơn nữa, sau này họ phải làm sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương