Tề Tiểu Tô đi tới, hương thơm thoang thoảng, gió nhẹ, thêm cả người đàn ông hiếm hoi mới được một lần mặc đồ trắng đang ngồi trong đình gác mọc đầy hoa nhỏ, tất cả những thứ này khiến cho tâm trạng của cô rất tốt.

“Nhớ ra chuyện gì rồi?'

Vệ Thường Khuynh đứng dậy, ôm cô vào lòng, gác cằm lên vai cô, hít lấy mùi thơm nhẹ như có như không trên cơ thể cô rồi lại thở dài.

“Kí ức không tốt?” Tề Tiểu Tô nghe tiếng thở dài của anh bỗng thấy hơi lo lắng.

Bây giờ cô có thể chắc tới bảy mươi, tám mươi phần rằng chuyện anh mất trí nhớ trước kia có liên quan tới Hình Vũ Tuệ, nếu không chắc chắn anh sẽ không mơ thấy giấc mơ như đêm qua sau khi gặp bà ta, hôm nay lại còn nhớ ra được vài chuyện.