“Chủ tịch Hình còn chuyện gì sao?” Tề Tiểu Tô hỏi.

Hình Vũ Tuệ ngừng lại, dường như có vẻ không nhịn được, buột miệng hỏi: “Long Gia, chúng ta trước kia đã từng gặp nhau chưa?”

“Không có ấn tượng.” Vệ Thường Khuynh điềm nhiên nói.

“Vậy sao?” Ánh mắt của Hình Vũ Tuệ có chút trống rỗng: “Được rồi, có thể là tôi nhận nhầm, tạm biệt.”

Nhìn bà ta đi ra ngoài, ánh mắt của Vệ Thường Khuynh hơi trầm xuống.