Cuối cùng anh cũng có thời gian xoay chỗ ngồi, nhìn về phía Tần Tốc.

Nếu như nói những đội viên khác không có gì thay đổi so với trong ký ức của anh thì Tần Tốc lại thay đổi khá nhiều. Trưởng thành hơn, gầy hơn so với trước kia. Trước đây ở trong đội, cậu ta vẫn còn chút trẻ con, nhưng bây giờ đã hoàn toàn không nhìn ra nét non nớt đó nữa rồi, ngược lại còn có chút tang thương.

Xem ra, Tần Tốc thật sự là người sống khó khăn nhất trong đội.

Vệ Thường Khuynh khẽ thở dài một tiếng, nói: “Tần Tốc, tôi trở lại rồi đây.”

Sau khi anh xoay người lại, Tần Tốc mới nhìn thấy gương mặt đó, môi anh ta run lên, đột nhiên ôm lấy đầu ngồi thụp xuống, gào khóc.