Anh ta vừa mới nói xong, Tề Tiểu Tô đã nghe thấy giọng Vệ Thường Khuynh: “Quân Lương và Xa Vũ dẫn người qua đó rồi, bảo cậu ấy không cần lo lắng.”Trước kia anh không có ở đây, chiến đội Diệm Ưng như không có ai đáng tin cậy, cộng thêm Tần Tốc tự lựa chọn rời khỏi đội, bọn họ lại đều là người bị nhắm tới cho nên mặc dù biết chuyện của Tần Tốc, nhưng cũng chỉ có thể âm thầm chú ý, không có cũng không tiện giúp gì.Có thể nói bọn họ cũng xem như đã thật sự cắt đứt liên lạc và qua lại với Tần Tốc rồi.Nhưng bây giờ Vệ Thường Khuynh đã trở lại, Vệ Thường Khuynh nói phải bảo vệ ông bà Tần, Vệ Thường Khuynh nói quân đội có nhìn chằm chằm họ thì cũng sợ gì chứ, chẳng lẽ còn không cho bọn họ có tình chiến hữu ngày xưa à? Vệ Thường Khuynh nói, người từng là lính của anh, chỉ cần không phải là phản bội, anh sẽ bảo vệ đến cùng.Đội trưởng lên tiếng rồi, các đội viên của chiến đội Diệm Ưng sa sút tinh thần và lạnh lùng hơn nửa năm nay giống như được bơm máu gà, gào thét xông ra ngoài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương