Vệ Thường Khuynh là đội trưởng của bọn họ, là sếp của bọn họ, cũng là thần tượng của bọn họ.Có người đứng về phía anh, kiên định nói thay anh, trong lòng anh ta buồn vui lẫn lộn. Vui là vì họ không cô đơn, vẫn có người khác đứng về phía họ, buồn là vì đội trưởng đã không còn nữa rồi.Nhìn Tề Tiểu Tô như vậy, anh ta không cảm thấy cô buồn cười, cũng không có cách nào cảm thấy cô chỉ là si mê, mà cảm thấy cô thân thiết hơn rất nhiều.Thế Trạch lộ ra vẻ mặt “Cô quả nhiên không đơn giản như vậy” .Bây giờ anh ta càng chắc chắn Tề Tiểu Tô là người mà anh ta suy đoán kia. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương