Mười phút sau, anh đã biến thành dáng vẻ như bức chân dung vừa rồi mà máy tình vẽ ra.

Ba mươi phút sau, gương mặt này đã ổn định lại, Tề Tiểu Tô hiếu kỳ giơ tay sang chọc chọc, sờ sờ nắn nắn, không hề cảm thấy có gì không ổn.

Vệ Thường Khuynh lúc này không dám chọc cô, chỉ có thể để mặc móng vuốt của cô tàn sát gương mặt mình, có chút dung túng lại nhìn cô với vẻ bất đắc dĩ.

“Anh đừng nhìn em bằng ánh mắt đó, kì quặc lắm.” Tề Tiểu Tô không chịu nổi nữa.

Một gương mặt xa lạ, dùng ánh mắt của Vệ Thường Khuynh nhìn cô, sao cứ thấy gai gai trong lòng nhỉ?