Liệt Diệm đáp xuống, nó lướt qua đám kiến trúc cao tầng, bay về phía khu rừng rậm rạp.Khu rừng này được bao quanh bởi những tòa nhà là bãi đỗ xe, các tòa nhà cao khoảng 30 tầng, làm thành một dốc núi liên miên trkập trùng, tất cả tường ngoài đều là thủy tinh, nhìn qua có thể thấy mỗi tầng đều đỗ rất nhiều xe.“Đây là bãi đỗ dành cho những xe bị phạt, trên cơ bản thì bị bắt xong cũng ít người muốn lấy xe về, nên cách một khoảng thời gian sẽ được thống kê lại và mang ra bán đấu giá, bình thường ở đây có rất ít người lui tới. Ở bên phía rừng cây này có một cái gương góc, cho nên những người lái xe sẽ ít chú ý đến khu rừng này, nơi đây tương đối kín đáo.”Vệ Thường Khuynh vừa nói, vừa điều khiển phi cơ liệng sang bên, Liệt Diệm như một con chim giang cánh bay vào rừng, khiến những tán cây bên dưới bị lay động mạnh.Nhưng chỉ như vậy, thậm chí còn không có nhánh cây nào bị bẻ gãy. Điều này chứng tỏ kỹ thuật lái của Vệ Thường Khuynh quá cao siêu và anh cũng rất quen thuộc với khu rừng này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương