Không phải cô ta muốn nghe điện thoại của hắn...Cô ta chỉ định cầm điện thoại lên đưa cho hắn thôi...Nếu như cô ta không cầm, đến khi hắn tắm xong, thấy điện thoại có cuộc gọi nhỡ, cô ta lại không báo với hắn, nhất định sẽ gặp họa...Nhưng Đan Ninh Ninh đã không nói nổi nữa, đầu rất đau, mắt mũi tối sầm, cô ta chỉ thấy hắn nghe điện thoại, lạnh lùng liếc nhìn mình một cái, sau đó ném một túi khăn giấy trên đầu giường cho cô ta.Túi khăn giấy rơi ngay xuống bên cạnh cô ta, Đan Ninh Ninh khó khăn rút ra vài tờ, ấn lên vết thương trên đầu, mắt nhắm nghiền lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương