Vệ Thường Khuynh nghẹn họng.Vừa đau lòng, vừa mềm lòng.Anh rất muốn xông vào đó, bế cô lên, ôm vào lòng, nói với cô, không luyện nữa, chúng ta đừng luyện nữa.Nhưng cuối cùng anh vẫn không nhúc nhích.Tề Tiểu Tô không muốn anh thấy cảnh này, anh chỉ có thể làm như không hề biết, anh không thể phụ lại tấm lòng cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương