“Anh biết em giỏi rồi.” Đổng Ý Thành xoa đầu cô, giống như đang dỗ một đứa trẻ: “Nhưng vẫn sẽ rất mệt đấy, rất nguy hiểm nữa, anh sẽ lo lắng.”

“Mệt mỏi và nguy hiểm em đều không sợ. Với cả, anh, anh không cần lo cho em, đến lúc đó em sẽ thường xuyên liên lạc với anh, Tiểu Nhất sẽ có cách liên hệ với anh, anh cứ yên tâm.”

“Liên hệ xuyên qua thời đại á?” Đổng Ý Thành không tin lắm.

“A Khuynh nói đợi lần này Tiểu Nhất nâng cấp xong, có thể sẽ có chức năng mới, đến lúc đó liên lạc xuyên qua thời không cũng không phải không có khả năng.”

Hai người vừa đi vừa nhỏ giọng chuyện trò, Đổng Xán theo sau ở khoảng cách không quá xa, luôn đề cao cảnh giác và chú ý xung quanh.