“Không phải hai bố con cậu bao năm nay vẫn sống an phận, vui vẻ hạnh phúc bên dì và em gái tôi lắm sao? Sao thế, bây giờ đột nhiên chui ra rồi nói với tôi rằng có thể khiến cuộc đời tôi có một bước chuyển ngoặt lớn là thế nào?”Hạ Nông liếc nhìn Cung Hoa.Họ vốn cũng được xem như là người một nhà. Tuy chỉ là dì bên họ ngoại, nhưng từ nhỏ gần như được mẹ của Hạ Nông nuôi nấng. Tuy hai người là chị em họ, nhưng vì khoảng cách tuổi tác quá lớn nên tình cảm đôi bên lại như mẹ con.Chỉ là dì họ của Hạ Nông, từ nhỏ đã ôn hòa, không tranh giành với người đời, cũng có thể nói là được gia đình bảo bọc kĩ, êm đềm trướng rủ màn che, không thích ra ngoài cũng không thích giao tiếp, cho đến khi gặp được Cung Phiên Long, mới dễ dàng bị lão nắm thóp.Sau khi kết hôn, hai người cũng được coi là vợ chồng ân ái, cả gia đình sống rất yên bình, hạnh phúc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương