“Em...”Đan Ninh Ninh thực sự không biết nên nói gì mới tốt, cô ta bắt đầu run rẩy, cũng không dám lui về phía sau nữa.Lần trước cũng vì sợ hãi mà cô ta đã lùi về phía sau ngay trước mặt hắn, kết quả là tối đó hắn nhốt cô ta cùng với một con chó lớn, con chó đó chắc chắn đã bị bỏ đói rất lâu, cứ sủa ầm lên với cô ta, mà hình thể của cô ta không thể bằng con chó lớn đó được, cô ta cứ co ro cúm rúm ở góc tường, không dám động đậy.Con chó đó được cột chặt vào xích sắt, nhưng độ dài của sợi xích đủ để khi nó dồn sức giãy giụa, miệng của nó sẽ ở ngay trước mặt cô ta, chỉ cần cô ta nhích về phía trước một chút thôi, nó có thể cắn cô ta ngay.Suốt đêm, cô ta ôm chặt cơ thể mình, co người trong góc, nghe tiếng con chó khổng lồ kia hết gầm gừ, sủa rồi lại giãy giụa, cùng với tiếng xích sắt leng keng, tinh thần căng thẳng đến cực độ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương