Nói ra thì, Vệ Thường Khuynh cũng lờ mờ cảm thấy có chút kì diệu.

Trước kia khi đến thời đại này, anh rơi xuống sơn trang Long gia, sau khi mua lại nó, anh giao lại cho cô, lẽ nào duyên phận giữa hai người đã được định sẵn từ sớm như vậy sao?

“Ừ, nói không chừng là vì có em ở đó.”

Giỏi lắm, hay rồi, còn biết nói lời ngon tiếng ngọt cơ.

Tề Tiểu Tô bĩu môi: “Nhưng mà, anh để Khương Thất với những người kia ở lại đây mà vẫn nhớ đem giấy tờ nhà đất về Liên minh các hành tinh hả? Sao không để lại một hai căn cho Khương Thất? Còn nữa, sau khi mất trí nhớ anh cũng chưa quay lại đây lần nào, bao năm nay Khương Thất và các thuộc hạ khác mải miết tìm đồ giúp anh, anh có để lại đủ tiền cho họ không? Trước đó anh cũng chẳng hỏi han tới.”