Khi Cung Hoa gặp được bố mình trong phòng làm việc, Cung Phiên Long đang ngồi chiếc ghế đung đưa đặt bên cửa sổ mà lão vẫn ngồi, mặt mày u ám, nhìn ra bầu trời đang tối dần bên ngoài khung cửa sổ.Cung Hoa gõ cửa lão cũng không nghe thấy.Sau khi bước vào, Cung Hoa nhất thời cũng không nói gì. Trước kia mỗi lần bố hắn ngồi ở đây, trông ông ấy rất khoan thai, rất mãn nguyện, giống như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, chưa từng có hiện tượng như bây giờ, toàn thân như bị rút hết sức lực, chớp mắt một cái như già đi mười tuổi.Xem ra ông ấy đúng là một người già rồi.Cung Hoa thấy mình cũng muốn gào thét thật to, sau đó điên cuồng đập phá đồ đạc để trút hết bất mãn trong lòng, bởi vì sự thất bại của bố hắn cũng đồng nghĩa với việc tiền đồ của hắn bị hủy hoại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương