“Cho nên, về sau ngài Đường có những mối quan hệ như vậy, thực chất là do chúng tôi giúp đỡ, đưa tư liệu cho những người đó, qua lại rất chặt chẽ. Những chuyện này có thể tra được ở Liên minh các hành tinh.” Khương Thất nói tiếp: “Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện của bố cậu Đổng, nhưng tôi không cảm thấy đó là trách nhiệm của chúng tôi.”

Nếu như Đổng Ý Thành nghĩ không thông suốt, chỉ cần có một chút không cảm thông được, vậy thì hết cách, tình cảm giữa anh và Tề Tiểu Tô không phải đơn giản, nếu như vì chuyện này mà anh oán hận Vệ Thường Khuynh, cũng sẽ ảnh hưởng tới tình cảm của hai người họ.

“A Thành, cậu nghĩ thế nào, cứ nói ra đi.” Vệ Thường Khuynh điềm nhiên mở lời.

Những chuyện này, tuy rằng không phải anh tự mình hạ lệnh tiến hành, nhưng ban đầu vẫn là từ kế hoạch của anh mà ra, anh cũng không muốn để Khương Thất gánh vác thay mình.

“Về sau sao anh lại bị mất trí nhớ?”