Khương Thất nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Đổng Ý Thành liếc nhìn ông ta.

“Nhẫn đúng là đang ở trong tay tôi, có điều, đây là đồ mà bố tôi để lại, không phải ai đứng ra nói vài câu cũng có thể khiến tôi giao nó ra.”

“Chiếc nhẫn ngọc này, cậu biết lai lịch của nó chứ?” Long Gia hỏi.

Đổng Ý Thành lắc đầu: “Tôi không biết, nhưng điều này không quan trọng.”