Vệ Thường Khuynh không thèm để ý tới anh ta nữa.

Ra đến cửa, anh dặn dò Hàn Dư và Đồng Xán: “Từ hôm nay trở đi hai cậu trông chừng anh ta cho cẩn thận, đừng để anh ta chạy lung tung, cũng đừng để anh ta gặp chuyện gì bất trắc.”

Nghĩ ngợi một hồi, anh lại bổ sung thêm: “Đích thân hai cậu làm việc này.”

Bộ dạng của Mạt Ca Lạc như thế, anh cảm thấy không nên để nhiều người nhìn thấy.

“Cũng đến giờ rồi.” Tề Tiểu Tô nhìn đồng hồ trên tay.